KHÔNG GÌ LÀ KHÔNG THỂ

 

 KHÔNG GÌ LÀ KHÔNG THỂ

 

Sau năm 1975, tôi có đưa mẹ tôi về thăm Hà Nội. Các anh chị họ bên ngoại ở phố Hàng Gà đưa chúng tôi đi thăm các nơi quen cũ của mẹ tôi, Chợ Đồng Xuân, Phố Hàng Đào, Hồ Hoàn Kiếm, Hồ Trúc Bạch, Chùa Trấn Quốc, Chùa Một Cột…

 

Bà kể rất nhiều kỷ niệm khi ông bà sinh sống ở Hà Nội, trong đó có câu chuyện liên quan đến sự sống của tôi, thật lạ kỳ...,

Từ năm 1952, Bố mẹ tôi lên sinh sống ở Hà Nội. Bố tôi làm việc cho một cơ quan hành chính của chính quyền Hà Nội nên được phân nhà ở sát hồ Trúc Bạch, gần khu nhà đèn (bây giờ là trụ sở của Công ty Điện lực Việt Nam)...

Hồ Trúc Bạch thuộc địa phận quận Ba Đình, nằm bên đường Thanh Niên, sát Hồ Tây, gần đền Quán Thánh, chùa Trấn Quốc, chùa Châu Long.

 

Hồ Trúc Bạch xưa kia vốn là một phần của Hồ Tây. Thời xa xưa, chúa Trịnh Giang (thế kỷ 18) có cho xây cung điện cạnh hồ để nghỉ mát, sau này trở thành làng dệt lụa Trúc Lâm dệt lụa rất đẹp, nổi  tiếng khắp vùng…

Lúc gia đình tôi ở đó (1953), thì hồ không còn đẹp, rêu phong lấp các lối đi xuống hồ, cây cỏ mọc um tùm, mặt hồ dầy đặc bèo trôi…

 

Một buổi trưa, mẹ tôi hỏi “Sơn có muốn đi tắm không con”. Tôi trả lời nhanh nhẩu “dạ có ạ”, trong lúc mẹ tôi còn tìm xà phòng, khăn tắm thì tôi đã xỏ chân vào đôi guốc mộc bé tí, lững thững đi ra hồ. Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rất rõ là mình đã đi đôi guốc bước xuống bậc tam cấp đầy rêu của hồ và cứ thế trượt xuống hồ không biết gì luôn.

Theo mẹ tôi kể, mẹ tôi từ trong nhà chạy ra hồ tìm, hớt hải gọi tên tôi và kịp nhận ra hai tay tôi giơ trên mặt hồ trôi ra gần giữa hồ. May mà mẹ tôi biết bơi, đã nhảy xuống hồ bơi ra cứu tôi. Đêm đó tôi sốt cao và sốt mê man mất mấy ngày làm cho bố mẹ tôi rất lo lắng. Lúc đầu mẹ dấu bố việc tôi suýt chết đuối dưới hồ, nhưng khi tỉnh dậy tôi đã kể cho bố nghe rành mạch tôi ra hồ như thế nào và chỉ cho bố tôi biết là tôi đã bơi xa như thế nào.

Thế là tôi đã thoát chết lần thứ hai. Mẹ tôi luôn miệng khấn Phật A Di Đà và bảo trời thương cho tôi được sống, lúc ấy bà luôn bảo nuôi một đứa con không bị sứt mẻ thật không dễ tí nào.
Thoát chết lần ấy, từ đó tôi rất sợ xuống nước, rất sợ bơi và hứa với bố mẹ là sẽ không tự ý đi bơi, sẽ không dám đi qua phà, hay đi tầu biển ... (nhưng sau này vì hoàn cảnh, thời cuộc, tôi vẫn phải đi thuyền, đi phà, thậm chí đi tầu biển và không chỉ đi trên sông, hồ mà còn trên biển lớn nữa…)

Dì Hương Kaori Minami (em ruột tôi) không biết xem trong sách tướng số nào lại bảo: “Chị tuổi cọp sống trên núi. Bố mẹ không biết vô tình hay hữu ý mà đặt chị tên Sơn, hay quá”. Cô Kaori còn bảo “ai tuổi Sửu thì tên là Giang hay Hà sẽ hợp hơn”. Úi giào, hồi nhỏ mình ghét tên Sơn vì tên Sơn là tên của con trai.

Cũng theo mẹ tôi kể. Lúc sinh tôi năm 1950 ở Từ Sơn, Tỉnh Bắc Ninh, bố tôi đang công tác ở Hà Nội. Bố tôi không biết lúc nào mẹ tôi sẽ sinh nở nên dặn mẹ tôi "nếu sinh con trai thì đặt tên Sơn, con gái thì đặt tên Thủy". Lúc đẻ ra tôi, bà mụ hỏi đặt tên gì, mẹ tôi đau quá vì đẻ con so lần đầu, chẳng nhớ gì cả chỉ thều thào tên "Sơn". Thế là tôi thành Núi thôi...

Khi biết ý nghĩa của việc đặt tên tôi là Sơn, tôi cảm thấy thích thú và tự hào về quê hương Bắc Ninh với nhiều danh lam thắng cảnh, nhiều đồi núi chập chùng hùng vĩ.

* Bắc Ninh cũng được coi là chiếc nôi của Phật giáo Việt Nam với nhiều ngôi chùa nổi tiếng như Chùa Tiêu Sơn Tự, nằm ở lưng chừng núi Tiêu Sơn, thuộc Từ Sơn, Tỉnh Bắc Ninh. Chùa Phật Tích ở huyện Tiên Du, được biết đến là một ngôi chùa cổ tự với những kiến trúc độc đáo cổ xưa.

* Tôi cũng đến thăm Chùa Hàm Long ở Quế Võ, quê nội của tôi, ngôi cổ tự nổi tiếng hằng ngàn năm tuổi. Buổi sáng đứng ở sân chùa nhìn bao quát khung cảnh xung quanh là đồi núi, những hàng cây cao vút thẳng tắp mọc từ dưới thung lũng vươn lên đỉnh núi. Khe nắng chiếu từ trên trời cao xuyên qua vách núi, xuyên qua màn sương đẹp như cảnh tiên làm tôi nhớ đến tác phẩm Hồn bướm mơ tiên của Nhà văn Khái Hưng, ông đã lấy bối cảnh Chùa Hàm Long mà viết lên một tuyệt tác thanh tao lãng mạn,...

* Tôi cũng đến thăm Chùa Dâu ở Thị xã Thuận Thành. Đây là ngôi chùa cổ nhất Việt Nam, được xây dựng từ năm 187 và hoàn thành năm 226. 

* Thăm chùa Bút Tháp ở bên đê hữu ngạn sông Đuống với bảo tháp cao..., trong chùa có tượng Quan Âm Thiên thủ Thiên nhãn bằng gỗ, lớn nhất Việt Nam.


Mấy năm nay, mấy bà cháu về sống ở căn hộ The Nassim đường 11 Phường Thảo Điền Quận 2. Hàng tuần cứ Thứ Bẩy, Chủ Nhật các cháu ra bơi vui quá. Lúc đầu mình cũng ngại xuống nước, ngồi trên bờ cứ lo cho các cháu, sợ các cháu bị sặc nước. Bác sĩ cũng khuyên, bơi lội rất tốt cho sức khỏe.

Đúng là xuống hồ thích thật, hai tay chèo gạt nước làm cho vai đỡ mỏi, hai chân đi bộ vòng quanh hồ như tập thể thao dưới nước. Bà lão hết sợ nước, hết định kiến với hồ bơi.

Tóm lại, không có gì là không thể.

Từ những khung cảnh hữu tình của hồ bơi, nghĩ về sông nước, mình lại làm thơ.

 

SỨC SỐNG 

Buổi sáng quanh sân chạy bước già

Khí công hít thở nhịp bài ca

Vòng xoay quay nhẹ ông bà tập

Gợn sóng hồ bơi trẻ giỡn la

Mây trắng ửng màu bay lãng đãng

Trời xanh cao tỏa phố cùng ta

Hàng dừa soi bóng lung linh nước

Các cháu hồn nhiên bơi quãng xa.

 

Nguyễn Thị Sơn

20.10.2019
Viết cho TẬP TRUYỆN NGẮN - KÝ ỨC

 

 

 

Lượt xem

414

Bày tỏ cảm xúc

4
  • 0
  • 4
  • 0
  • 0
  • 0
  • 0